Đau

Tôi đang làm gì vậy?Nghe nhạc.Bài hát "Cách để quên một người" do thằng bạn thân nhất hiện tại của tôi gởi.Buồn!Và buồn.Tôi buồn vì gì chứ?Bài hát?Không hẳng như thế.Có quá nhiều thứ làm một con người nhạy cảm như tôi phải buồn.Thời gian vừa qua với tôi thật dài và đầy nổi niềm.Tôi vẫn chưa tìm ra người để giải bày.Ai đây???Huhu.Tôi chết mất nếu không có người chia sẻ.Nhưng ai,ai mới được chứ?Chắc không ít người thắc mắc hỏi tôi thế có người yêu làm gì???Không ai hiểu nỗi quan điểm sống của tôi.Tôi không như người khác,người mà tôi nghĩ là người yêu thì tôi sẽ chẳng thể nào chia sẻ nỗi những gì đang diễn ra quanh mình.Vì sao ư?Vì tôi không muốn ngươì yêu tôi thấy rõ con người thứ hai ấy.Con người mà chính bản thân tôi phải khiếp sợ.Tôi ghét nó lắm.Ghét y hệt  như những đứa trẻ ghét đi học thời mẫu giáo,hay món ném mà mẹ cho ăn mỗi khi bị cảm.Tôi cũng không nghĩ con người thứ hai của tôi lại có thể kinh khủng như thê,mà không!Chính tôi cũng không ngờ mình sở hữu nó.Ghét của nào trời trao của ấy là vậy sao.Bàng hoàng.Nhiều lần nó bộc lộ ra bên ngoài.Những con mắt nhìn vào tôi không chút thấu hiểu.Phải!Họ làm sao nghĩ tôi la người như vậy được,tôi có vỏ bọc hoàn hảo không ai nhận ra mà.Điều này làm tôi đau.Tôi cũng muốn cho ai đó biết con người này cua mình lắm chứ,để có người có thể đến bên tôi và chia sẻ.Tôi cần thế.Nhưng tôi không can đảm.Ai có thể chấp nhận nỗi con người bi quan ấy.Có quá nhiều chuyện xảy ra quanh tôi.Nó làm tôi suy nghĩ và bao đêm tôi không tài nào chợp mắt nỗi.Sắc mặt tôi xấu đi trông thấy,nhưng không ai biết tôi đang sầu cả.Đừng quên là tôi có vỏ bọc tuyệt hảo lắm.Ít ra nó là thứ làm tôi tự tin khi nói tới.Chuyện gì đã xảy ra với tôi?Quá nhiều.
         Ngẫm lại.Đã gần một tháng không biết làm thế nào để hoàn mĩ được mối quan hệ giữa tôi với ba người.Một người tôi yêu.Một người là bạn thân nhất hiện tại của tôi.Một người yêu và hết sức quan tâm nhưng tôi cũng chỉ có thể xem là bạn.Tôi đã có người yêu!Tôi yêu anh ấy.Anh ấy cũng yêu tôi.Nhiều người nghĩ như thế chắc hẳn tôi hạnh phúc lắm.Vâng!Tôi hạnh phúc khi có ảnh.Ảnh thật tuyệt!Với ảnh tôi ắt hẳn còn con nít lắm.Phải!Tôi còn trẻ con lắm,một đứa trẻ có trái tim nhạy cảm và đang bị tổn thương.Xa nhau,khoảng cách một phần làm tình cảm phai mờ.Tôi biết rõ điều đó chứ,rất rõ là đằng khác.Không ít người nghĩ tôi yêu ảnh đơn giản vì ảnh có nghề nghiệp ổn định,rằng kiếm người có thể nuôi và lo cho tương lai của mình.Họ sai rồi!Họ đánh giá tôi chỉ như thế thôi sao.Tôi không bãn lĩnh được như ảnh nhưng tôi có năng lực.Sao không ai công nhận mà lại nhận xét phản diện như thế về tôi?Điều đó làm tôi cảm thấy bị xúc phạm biết mấy.Tôi ghét họ.những con người làm tôi đau.Tôi chỉ biết tôi yêu ảnh vì tôi yêu ảnh mà thôi.Không có lí do giải thích.
          Còn về người đang yêu va hết sức quan tâm tôi thì sao?Bạn ấy có bề ngoài dễ thương,học giỏi và tôi tin không ít cô hâm mộ bạn ấy đâu.Nhưng vì sao bạn ấy chọn tôi?Lại đi yêu một con người như tôi.Tôi đâu có gì nổi bật?Bạn ấy cố gắng chứng minh cho tôi thấy rõ tình yêu đã dành cho tôi.Tôi hiểu.Tôi hiểu tất cả.Nhưng tôi có thể chấp nhận tình cảm đó sao?Tôi đã có người yêu và tôi chỉ yêu anh ấy,không ít lần tôi nhắc đi nhắc lại câu nói này.Vì sao tôi vẫn gặp bạn ấy mặc dù chắc chắn sẽ không có phần trăm cơ hội nào dành cho bạn.Vì tôi luyến tiết,vò tôi ích kỉ.Tôi muốn bạn ấy trở thành người bạn mãi mãi bên tôi.Bạn ấy sãn sàng mua cho tôi nước giải khát khi tôi than thở là tập van nghệ thật mệt.Hay làm tức mượn cho tôi máy laptop khi biết tôi cần làm powerpoint mà không có máy.Bạn ấy làm cho tôi nhiều lắm,nhưng....tôi đã làm được gì cho bạn ấy?tôi làm bạn ấy đau.Tôi hiểu mà.Nhưng tôi làm gì được hơn?Tôi đã yêu và đang yêu một người.Tôi không cho phép mình làm người đó tổn thương mặc dầu không ít lần tôi làm người đó lo lắng đến nghẹt thở.Tôi đang không biết phải làm sao để giữ được tình bạn mà tôi đang cố níu kéo từng ngày nữa.Có người bảo tôi thật ngốc.Nếu ngay từ đầu từ chối rồi thì chấm dứt đừng gặp nưac thì liệu bây giờ có rắc rối như vậy không?Phải!Tôi tự trách mình.Thật ngốc!Vì tôi mà có thể ba người đàn ông phải đau.Nếu tôi biến mất thì ba người sẽ hạnh phúc chứ?Điều gì xảy ra nếu tôi biến mất???Ai mà biết.Phủ phàn.
                Chuyện này chưa hết thì lại có chuyện khác xảy ra.Bạn thân nhất của tôi đang né tránh và tỏ ra những thái đọ xa lạ khác thường với tôi.Bạn ấy không cười và cũng không rượt theo đánh tôi mỗi khi tôi trêu bạn ấy là dê trai hay bệnh hoạn.Tôi là người chơi hết mình vì bạn bè.Hạnh động đó không khác nào tra tấn và làm tôi phải suy nghĩ.Tôi nói chuyện riêng với bạn ấy.Lí do đã được sáng tỏ một phần.Nhưng tôi có thể chấp nhận được lí do đó không?Tôi chơi với bạn ấy vì bạn ấy học giỏi ah?Vì bạn ấy đẹp trai ah?Vì bạn ấy là lớp trưởng ah?Vì bạn ấy có cái này không có cái kia ah?Không!Còn nhớ lần đầu tiên gặp,mái tóc y hệt em trai của tôi.Không ít lần tôi lợi dụng cơ hội để xoa lên nó.Mượt và mềm!Tóc của con trai đấy ư?Thú vị thật.Rồi khi nói chuyện tôi thấy bạn ấy cũng rất tinh tế,vui tính.Và rồi chúng tôi là bạn.Cùng học,cùng chơi.Thật vui?Bây giời tôi tự hỏi liệu có còn giây phút đó.Lòng tôi đau như thắc.Bạn làm tôi đau bạn có biết không?Vì sao bạn lại lấy những lí do đó để giải thích cho một chuỗi hành động khó hiểu,lạ thường đó cơ chứ.Thật đáng ghét!Phải ghét thật đấy.Nhưng tôi muốn bạn mãi là bạn tôi,cùng tôi đi tiếp chặng đường bốn năm đại học.
        Nước mắt tôi rơi khi đang ngôid lóc cóc gõ bàn phím.Ở cái quán net này,không ai biết mình đang làm gì?Và cũng chẳng ai để ý thấy tôi đang rưng rưng nước mắt,mà cho dù có thấy thì họ cũng chẳng làm gì,đâu ai quen biết ai cơ chứ.Nhưng tôi lại thích như thế,đó là lí do vì sao tôi ra đây đánh nên dòng cảm xúc không biết chia sẻ với ai,không biết làm sao để nhẹ lòng.Tôi không kể cho người yêu biết.Vì sao thế???Lúc này tôi nhớ ảnh,rất nhớ.Nhưng khi ảnh hiện hữu trước mắt tôi lại lạnh lùng như không.Tôi nhớ ảnh lắm.Không phải chỉ có thể nói qua mấy tin nhắn nhiều khi gởi như cơ học.Tôi thật sự nhớ và nhớ ảnh.Có người nhìn.Vô duyên!Tôi muốn quay sang và mắng cho cái người xa lạ kia đang nhìn tôi một trận.
    Vẫn nặng trĩu.Lòng tôi không thấy nhẹ nhõm nỗi mặc dù tôi đã chọn cách này để trút hết tâm sự.Đau và đau.Tôi làm cho ba người đàn ông đau.Nhưng họ chỉ chịu có một phần.Còn họ có biết cả ba đã làm tôi đau.Nỗi đau đó làm sao có thể vơi đây???Tôi cần lời khuyên trước khi bản năng con người thứ hai của tôi sẽ lựa chọn đáp án là từ bỏ.Tôi cần bạn.Bạn ở đâu?Một người mà tôi cứ chờ.Người thật sự là bạn,chỉ bạn thôi,có thể hiểu tôi.có thể làm tree cho tôi,có thể giúp tôi lúc này.Không ai trong ba người có thể.Người tôi yêu tôi lại không bao giờ tâm sự.Người bạn thân nhất thì đang rời bỏ tôi.Người yêu tôi thì tôi không thể đón nhận.Vậy thì giờ có ai đây?Ai?Đau.
2

Số Điểm

  • modoreno_suka

  • hoangtucoi87

†((¯`•.º-:¦:- Chủ đề được quan tâm nhiều nhất của thành viên này-:¦:-º.•´¯))†
Fav Share


mình có hoàn cảnh giống bạn!nhưng mà bạn ơi !hãy cố gắng lên bạn nhé,vì dù sao bạn cũng có người yêu thương và cũng có người yêu thương bạn!bạn phải cảm thấy vui điều đó!

TOP


pipo cũng thất bại trong tình yêu lần vừa rồi ! buồn không có gì để nói khi người ta bỏ rơi, mỗi lần nghĩ tới lại thấy buồn và chỉ khóc suốt ngày ,thời gian đó pipo thấy mọi thứ xung quanh đều tẻ nhạt ! trớ trêu thật ! nhưng sau một tháng lấy lại được tình thần mọi việc trở lại bình thường ! thấy tự tin hơn và thoải mái hơn rất nhiều ! bây giờ cũng không muốn nghĩ đến chuyện tình cảm nữa ,rắc rối cho nên hiện tại vẫn độc thân! "thất bại là mẹ thành công mà " cho nên pipo không bi quan nữa , sống với hiện tại và không tiếc nuối quá khứa ! sống cho bản thân mình chứ không phải là ai khác! bởi tình yêu luôn tồn tại nghịch lý :"hai người là một nhưng vẫn là hai" .
Cho nên đến khi nào mình thực sự chín chắn thì mới dám đi tiếp !^^!

TOP


Mình cũng vừa thất bại trong chuyện ấy
nhưng thường xuyên đi chơi với bạn bè để giết thời gian quên đi người đó
và giờ mình đang rất hạnh phúc tại xung quanh mình vẫn còn những người bạn luôn bên ta
Mình không thể buông mãi được
hãy tươi cười lên vì tương lai còn dài phía trước!!!!!!
QK là kinh nghiệm...
     HT là đấu tranh...

TOP


1# nobody
Không biết bà con đã đọc hết chưa, nobody đâu phải đang thất tình mà là đang ko biết phải làm sao để có thể ổn thoả mọi việc: quan hệ với 3 boy, tình bạn- tình yêu .
Nobody có vẻ rất đa cảm thì phải, tính cách con nít- cái này hình như giống NN.
NN chưa có kinh nghiệm gì nhiều nên cũng khó đóng góp ý kiến để giúp Nobody được, chúc Nobody sớm qua khỏi "tình trạng nguy hiểm" này nha
P/S: Sao bài biết có vẻ hơi mâu thuẫn, lúc thì NN cảm tưởng Nobody là b. lúc lại nghĩ là g( mà g thì nhiều hơn ==> Nobody là g nhẩy )
                         Ôi là VIP ^^!

TOP


Vẫn còn người hiểu bài viết của mình.Cám ơn doiquannhinho.Đến lúc này thì nobody đã phần nào bắt nhịp lại với vũ điệu ngày xưa.Những cuộc gọi của ảnh làm nobody vui hơn.Thời gian này mình quá bận rộn để có thể quan tâm đến xung quanh.Mong là ảnh sẽ hiểu.Người yêu nobody giờ đã là bạn.Bạn thân cũng đã như trước.Hai đứa lại chơi vui vẻ.Nhưng không hiểu sao vẫn có lúc mình cảm giác như cái gọi là sắp mất tất cả đến rất gần.Nó lạnh toát.Mình sợ nó không nhỉ?Có lẽ sau này mới có thể biết được câu trả lời.

TOP

Hỗ trợ trực tuyến
Click để được hỗ trợ